Bảo vệ độc lập dân tộc - gốc rễ là bảo vệ
bản sắc văn hóa
Tròn 590 năm (1428) về trước, trong áng thiên cổ hùng văn “Bình
ngô đại cáo” của Đại thi hào dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới Nguyễn Trãi đã
khẳng định: Như nước Đại Việt ta từ trước/ Vốn xưng nền văn hiến đã lâu. Cách
nay 230 năm (1788-2018), Hoàng đế Quang Trung-Nguyễn Huệ đọc lời hịch đánh giặc
giữ nước, trong đó có nội dung tuyên thệ bảo vệ bản sắc văn hóa dân tộc: Đánh
cho để dài tóc/ Đánh cho để đen răng/… Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi
hữu chủ.
Ra đời cách đây 75 năm, bản “Đề cương văn hóa 1943” của Đảng ta lần
đầu tiên nêu rõ văn hóa Việt Nam được xây dựng trên cơ sở ba nguyên
tắc: Dân tộc, đại chúng, khoa học. Tròn 20 năm trước (1998), Nghị quyết
Trung ương 5, khóa VIII của Đảng đã nhấn mạnh quan điểm: “Nền văn hóa mà chúng
ta xây dựng là nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc”.
Tuy diễn đạt khác nhau, song từ những lời tiền nhân chỉ dẫn đến quan
điểm của Đảng đều khẳng định một vấn đề hệ trọng liên quan đến sự tồn vong của
dân tộc: Muốn bảo vệ độc lập dân tộc, cần phải coi nhiệm vụ bảo vệ bản sắc văn
hóa là gốc rễ.
Dân tộc trường tồn nhờ “dây
neo” văn hóa
Trải qua mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước, trong đó lịch sử giữ
nước chiếm phần lớn thời gian của tiến trình dân tộc đã cho chúng ta một chân
lý: Nước có thể mất, nhà có thể tan, nhưng nhất định không thể để mất tổ tiên,
gia phả, dòng họ, không thể mất phong tục, tập quán của ông cha để lại. Lịch sử
Việt đã đúc kết rằng, sức sống bền bỉ, trường tồn, mãnh liệt của dân tộc Việt
chủ yếu bắt nguồn từ “sức mạnh mềm”, tức là từ văn hóa của con người Việt Nam.
Từ ý chí giữ gìn tâm thức văn
hóa dân tộc trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất
Ít có dân tộc nào trên thế giới có đặc điểm lịch sử như dân tộc Việt
Nam. Theo sử liệu ghi chép lại, nếu tính từ cuộc kháng chiến chống quân xâm
lược Tần vào khoảng cuối thế kỷ thứ III trước công nguyên đến nay, trong 22 thế
kỷ qua, dân tộc Việt đã phải trực tiếp kháng chiến trong 13 thế kỷ, trong đó có
gần 100 cuộc khởi nghĩa quy mô lớn và hơn 10 cuộc kháng chiến để bảo vệ núi
sông bờ cõi. Như vậy, trong tiến trình lịch sử, dân tộc ta đã dành tới gần 60%
thời gian để thực hiện nhiệm vụ đấu tranh giữ nước, bảo vệ chủ quyền độc lập
dân tộc.
Từ trong tiềm thức sâu xa, người Việt luôn có tâm thế, ý thức bảo vệ
những giá trị truyền thống lịch sử và bản sắc văn hóa của cộng đồng dân tộc
mình, nhất là mang mặc, sinh hoạt, nếp sống, nghi lễ gắn liền với nghề nông và
cộng đồng làng xã. Lịch sử ghi lại rằng, dưới thời Bắc thuộc cả nghìn năm,
nhưng người Việt đã nỗ lực tìm mọi cách để lưu giữ, trao truyền cho nhau phong
tục, tập quán, lối sống của tổ tiên, từ tục nhuộm răng, ăn trầu, đóng khố, mặc
váy, đến “việc hôn nhân lấy gói đất làm đầu” và chôn người chết trong các thân
cây khoét rỗng hình thuyền độc mộc.
Theo GS sử học Lê Văn Lan, tổ tiên, ông cha ta giành được thắng lợi
chống đồng hóa không phải bằng đấu tranh vũ trang, mà chủ yếu bằng tài trí. Đó
là giữ được sự khác biệt về văn hóa, về chủng tộc, về ngôn ngữ, đặc biệc là giữ
được ý thức tự chủ “có thể mất nước nhưng không thể mất làng”. Hàm ý triết lý
này là dù chủ quyền lãnh thổ quốc gia bị kẻ thù xâm lược, thôn tính, nhưng “hồn
cốt” của quốc gia dân tộc nhất quyết không thể bị đánh đổi, hòa tan. Vì làng xã
không chỉ là nơi cố kết cộng đồng dân cư, mà chính là nơi hội tụ, bảo tồn, lưu
giữ những tâm thức văn hóa của tổ tiên, ông cha đã để lại. Bởi thế, từng có
thời kỳ nghìn năm bị kẻ thống trị thực hiện chính sách “cưỡng bức văn hóa” nhằm
bài trừ tận gốc phong tục, tập quán, nhưng ông cha ta đã kiên cường bám làng,
thề nguyền sống chết với làng, tìm mọi cách để cất giấu, lưu giữ những gia phả,
nghi thức, nghi lễ, luật lệ của làng, cương quyết không để cho kẻ thống trị
cướp phá, tẩu tán, tiêu tan những di sản quý báu đó của quê hương.
Như vậy, từ trong những hoàn cảnh lịch sử tối tăm nhất tưởng như
không có đường ra, tổ tiên, ông cha ta vẫn tìm ra lối thoát cho chính mình. Đó
là muốn giữ được quê cha đất tổ lâu dài, muốn cho tổ tiên không bị mất gốc thì
không bao giờ được phép lãng quên và làm “đứt gãy” mạch nguồn văn hóa được
người Việt vun trồng, bồi đắp, trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Bài
học về sự kiên trì, ý chí kiên quyết bảo vệ các giá trị văn hóa đã làm nên căn
tính, cốt cách dân tộc cách nay cả ngàn năm chưa bao giờ mất đi ý nghĩa của nó,
mà vẫn còn sức sống mãnh liệt đến hôm nay và mai sau.
Đến những lời tuyên bố đanh
thép của tiền nhân về nền văn hiến Việt và bảo vệ văn hóa Việt
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, các bậc danh nhân
văn hóa, anh hùng xuất chúng của dân tộc ta luôn có ý thức, tầm nhìn sâu sắc về
bảo vệ cội nguồn văn hóa của ông cha.
Trong bài thơ thần “Nam quốc sơn hà” được coi là của Lý Thường Kiệt,
lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, vấn đề độc lập chủ quyền lãnh thổ của dân
tộc được khẳng định: Nam quốc sơn hà Nam đế cư/ Tiệt nhiên định phận tại
thiên thư (Sông núi nước Nam vua Nam ở/ Rành rành định phận ở sách trời). Được
coi như bản tuyên ngôn độc lập chủ quyền đầu tiên của nước Đại Việt trong thế
kỷ XI, dù chưa đề cập tới yếu tố văn hóa, nhưng từ trong 4 chữ “Nam quốc sơn
hà” (sông núi nước Nam) đã toát lên niềm kiêu hãnh thiêng liêng, niềm tự hào
sâu sắc đối với mỗi con dân Đại Việt. Đó có thể gọi là một thông điệp đầy chất
văn hóa vì nó đã khơi gợi trong tâm khảm sâu xa nhất của người dân Đại Việt về
bổn phận gìn giữ giang sơn bờ cõi nước nhà.
Sang thế kỷ XV, sau khi đánh tan giặc Minh xâm lược, thay mặt vương
triều nhà Lê và muôn dân Đại Việt, năm 1428, Nguyễn Trãi đã viết bản “Bình Ngô
đại cáo” bất hủ, trong đó lời mở đầu có những câu tuyên bố hùng hồn về chủ
quyền văn hóa của nước ta: Như nước Đại Việt ta từ trước/ Vốn xưng nền văn
hiến đã lâu/ Núi sông bờ cõi đã chia/ Phong tục Bắc Nam cũng khác.
Như vậy, nước Đại Việt không chỉ có chủ quyền độc lập về lãnh thổ,
mà còn có một nền văn hiến rất lâu đời. Nền văn hiến ấy không phải ngẫu nhiên
mà có, mà đó là công sức, trí tuệ, mồ hôi và cả biết bao xương máu của các thế
hệ người Việt đã tưới và thấm vào cho “cây độc lập” nước nhà được nảy nở, sinh
trưởng trên gốc rễ văn hóa dân tộc.
Kế thừa lời tiền nhân, ý thức về bảo vệ nền văn hóa dân tộc tiếp tục
có bước phát triển mới khi lần đầu tiên, quan niệm về giữ gìn phong tục, tập
quán của ông cha để lại đã được người anh hùng áo vải cờ đào Quang Trung-Nguyễn
Huệ nêu ra trong thế kỷ XVIII. Cách nay 230 năm, ngày 22-12-1788, trước khi chỉ
huy nghĩa quân Tây Sơn hành quân ra Bắc đánh đuổi quân xâm lược, Hoàng đế Quang
Trung-Nguyễn Huệ khảng khái tuyên thệ: Đánh cho để dài tóc/ Đánh cho để
đen răng/ Đánh cho nó chích luân bất phản/ Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn/
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.
Theo Thiếu tướng, PGS, TS Vũ Quang Đạo, nguyên Viện trưởng Viện Lịch
sử Quân sự Việt Nam, lời hịch trên của Quang Trung-Nguyễn Huệ thể hiện 3 nội
dung rõ ràng: Đánh cho để dài tóc/ Đánh cho để răng đen nhằm mục tiêu
bảo vệ bản sắc văn hóa dân tộc; Đánh cho nó chích luân bất phản/ Đánh cho
nó phiến giáp bất hoàn nhằm mục tiêu thắng lợi về mặt quân sự; Đánh
cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ nhằm mục tiêu chính trị là giành
lấy lại vị thế nước Nam đã có chủ.
Không ngẫu nhiên mà Hoàng đế Quang Trung-Nguyễn Huệ đặt mục tiêu bảo
vệ bản sắc văn hóa dân tộc lên trước mục tiêu thắng lợi quân sự và mục tiêu giành
lại vị thế chính trị của đất nước. Vì “răng đen, tóc dài” không đơn thuần chỉ
là những bộ phận trên cơ thể của người Việt xưa, mà hơn thế, đó là hình ảnh
thân thương của đồng bào ta, là phong tục, tập quán, là diện mạo văn hóa truyền
thống bao đời của dân tộc Việt. Nhìn từ góc độ văn hóa quân sự, lời
hịch Đánh cho để dài tóc/ Đánh để cho đen răng thực chất là lời quyết
chiến, quyết đánh đuổi quân xâm lược đến cùng để bảo toàn những giá trị gốc gác
của người Việt, của linh hồn văn hóa truyền thống Việt. Lời hịch ấy của Hoàng
đế Quang Trung-Nguyễn Huệ góp phần thức tỉnh tâm can, lay động lòng người, vì
thế đã quy tụ, lôi cuốn được muôn dân đồng tâm hiệp lực thành một sức mạnh phi
thường để đánh tan 29 vạn quân xâm lược Thanh trong mùa Xuân Kỷ Dậu 1789, làm
nên một trận đại thắng Ngọc Hồi-Đống Đa lẫy lừng trong lịch sử dân tộc Việt
Nam.
Có thể khẳng định rằng, từ buổi bình minh của lịch sử, qua thời kỳ
một nghìn năm Bắc thuộc và đến thời kỳ phong kiến vừa độc lập, vừa đấu tranh
giành lại chủ quyền lãnh thổ của đất nước, dân tộc ta, người Việt ta ngày càng
ý thức, nhận thức rõ ràng, sâu sắc hơn về giá trị bất biến của văn hóa dân tộc,
từ đó không ngừng tìm ra những cách thức, biện pháp sáng tạo, linh hoạt, phù
hợp với từng thời kỳ, giai đoạn lịch sử để cương quyết giữ gìn, bảo vệ bằng
được những giá trị phong tục, tập quán, truyền thống văn hóa do chính mình tạo
dựng, bồi đắp nên. Đây là cơ sở, là tiền đề quan trọng hàng đầu để nước Việt có
thể vượt qua mọi phong ba bão táp của thời cuộc, vượt qua mọi sự thử thách khốc
liệt của chiến tranh để tiếp tục sinh tồn, tiếp tục khẳng định dân tộc Việt Nam
có đủ tư cách là một quốc gia có chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và có nền văn hóa
lâu đời đã sinh sôi, nảy nở tốt tươi trên chính mảnh đất thiêng liêng ấy.
Nhận xét
Đăng nhận xét